Em Hay Mieu Ta Con Mua
Em hãy miêu tả cơn mưa.
Hàng ngàn bong bóng nước tan ra trên sân, cái sân lớn đến nổi chiếm luôn cả mặt đường ngập lụt. Nước mưa ứ lại, thu thêm nhiều rác và trở nên vừa đen vừa nâu, cứ như cà phê sữa cậu uống mỗi sáng. Ngập lụt thế này cho cậu biết rằng, trong trường hợp mực nước biển cao thêm 1m, cả vùng 20.000km2 của Đồng bằng Sông Cửu Long sẽ chìm đi và nhiều người phải chạy trốn lên Sài Gòn, nơi mà bạn gọi là ngôi nhà thứ hai của mình.
Đâu đó trên con đường vắng hoe, cậu thấy một chiếc xe hơi chạy đến, sau nó là một chiếc xe máy màu vàng mà bạn nghĩ rằng sẽ không qua nổi cơn mưa. Điều gì ấy mách bảo với cậu, rằng người nhà giàu toàn đi xe ô-tô sẽ qua khỏi những cơn mưa phía trước và đến một lúc thích hợp sẽ nuốt chửng cả nền kinh tế, trong khi mấy người chạy xe máy sẽ dần mờ đi, cứ như bong bóng nước tan chảy vào dòng dơ bẩn.
Ở bên kia con đường, cậu thấy có một ngôi chùa sặc sỡ đang chống chọi với cơn gió dữ, cơn gió đập vào mưa và làm nước rơi thẳng vào mắt cậu. Nước làm mắt cậu nhòe đi, nhưng cậu vẫn thấy được hai lá cờ trên đỉnh ngôi chùa đang bay dữ dội. Tiếng nhạc lớn từ quán cà phê gần đó khiến cậu cảm giác như thể những lá cờ đang nhảy múa theo cơn bão nhạc rock. Một thầy tu mở cánh cửa màu xanh phía tay trái ngôi chùa, gióng lên hồi chuông và đi mất, làm cậu cứ ngẩn ngơ với một loại âm thanh trái ngước với tiếng nhạc từ quán cà phê vắng tanh gần đấy.
Cậu tưởng tượng rằng mình đang đi dưới mưa và Phật đang ở cuối con đường, vừa bước ra từ ngôi chùa và đứng đấy chờ cậu. Cậu thấy hụt hẫng và không muốn đi tiếp nữa, vì dù cho cậu có lắng nghe và quan sát cẩn thận đến mức nào, cậu vẫn không bao giờ chạm vào được cốt lõi của vấn đề. Tệ hơn là cậu nhận ra những gì mình nghĩ về Đạo Phật, rằng Đạo tin tưởng vào bản chất tốt đẹp của con người, là sai. Điều cậu biết được, thay vào đó, vì cậu vừa nghe được trên facebook, là Phật không dạy gì về "cái tôi" và nói với chúng ta rằng chúng ta trở thành những gì do chính mình tạo ra. Mọi thứ đều là phù du, nhưng cậu vẫn thích sáng tạo nhiều hơn, diễn nhiều hơn và phát minh nhiều hơn. Chúng ta múa may theo nhạc điệu của cuộc sống và trở thành con rối của nó, con rối trang điểm đủ các kiểu. Dù chúng ta có dành bao nhiêu thời gian cho việc tìm thông tin và đặt những câu hỏi hay, cậu cũng không bao giờ tìm ra ý nghĩa thật của điều gì. Rồi cậu mong rằng cậu sẽ tiếp tục cố gắng và ngày nào đó sẽ trở thành con người sâu sắc hơn, biết nghĩ hơn. Nhưng kết quả đơn giản là cậu hài lòng với những thứ bề nổi và giả tạo, rồi mong muốn số lượng sẽ trở thành chất lượng.
Cậu cảm thấy lạnh, thật sự như vậy. Cậu nhớ bài hát mà người bạn tốt nhất của mình thường hát. Vì thế cậu mong bạn ấy sẽ đến dưới cơn mưa, ôm đàn và hát như bạn từng hứa.
Đây là ngày thứ ba của năm mới. Cậu ở Vĩnh Long xem mưa và thấy lạnh. Cậu biết cò chuyện gì đã sai rồi, và ảnh hưởng của biến đổi khí hậu đang dần rõ ràng hơn.
Nước cứ rơi xuống từ bầu trời, và đem theo nhiều việc hơn cho mẹ và ông bác của mình. Mẹ, có lẽ đang ở nơi nào trong trung tâm Sài Gòn lúc này, hẳn phải thấy khó khăn lắm khi tìm đường về Quận Bảy, vì cậu biết mưa ở đấy cũng đang nặng hạt và tạo ra cái biển bé xíu trong thành phố. Ông bác, có lẽ đang ôm đứa con gái bên hông phải của mình, đang tìm cách không cho ống cống bị rỉ, trong khi nó chứa đầy rác và nước màu nâu.
Trước mặt cậu là hai đứa trẻ, đứa mặc áo xanh và đứa mặc áo cam, chúng làm ồn và tỏ ra la ó lớn hơn cả cơn mưa. Cậu muốn không thấy bọn chúng nữa, bởi vì chúng chơi say và có mùi nghe rất tởm. Cậu không biết bao giờ chúng nó sẽ dừng lại, và bắt đầu càm ràm một cách bí mật.
Cơn mưa cứ đến và bầu trời trở nên tối hơn. Cậu được bảo là phải bật đèn lên, nhưng chẳng biết đâu là nút cần ấn vào, vì trước mặt cậu có đến mười tám cái nút.
Cậu nhìn ra cửa sổ và khẽ cười, biết rằng những động cơ nhỏ trong chiếc xe máy kia đang được tắm mát, nhờ vào cơn mưa.
Raining in Vinh Long and elsewhere.
Thousands and thousands of bubbles spread quickly across the floor, the one that is so wide that it involves the flooded street. The water accumulates more trash and gets a little black and a little brown, looking like that white coffee you drink every morning. This flood warns us, then, in case of sea level rises-up to 1m, an area of nearly 20,000km2 in the Mekong Delta would be flooded and a great number of people will flee to Saigon, a place that you now call your second home.
Somewhere down the empty road, you see a car running in, behind which is a yellow motorbike, which probably won't survive such a heavy rain. Something tells you that the rich, using cars, will continue to live the rains and at a certain point in time eat up the economy, while the ones riding motorbikes will fade out just like those bubbles which melt into the dirty water.
Across the street, there is a colorful pagoda standing against the angry wind, which blows through the rain and makes it go straight into your eyes. The water blurs your eyes but still, you could see the flags on the top of the pagoda waving like crazy. The loud music from a nearby cafe makes you feel as if those flags were dancing to a rock storm. A monk opens the blue window on the left hand side of the pagoda, strikes the bell, and then goes away, leaving you with the resonance of a kind of sound that totally contradicts the music from the empty cafe you just saw.
You imagine that you're running under the rain and the Buddha is at the end of the street, coming from the pagoda and waiting for you. You feel helpless and don't want to continue running because no matter how carefully you listen and observe, you never seem to reach the core of things. Worse is that you realize what you thought about Buddhism, that it defended the good nature of human beings, is simply false. What you know now instead, because you've overheard on facebook, is that the Buddhist teaching doesn't recognize anything like "the self" and tells us that we're what we create. Everything is euphoric, yet you still like to create more, act more, and invent more. We dance to the music of life and become its doll, wearing all kinds of make-up. And regardless of the time you spent on getting more information and asking better questions, you never come to realize the true meaning of anything. You then hope that you will keep trying and will someday become deeper and more thoughtful. But the result is simply that you contend with the surface and artificiality you have and wish the quantity would become the quality.
You feel cold, actually. You miss the song that your best friend usually sings for you. So you hope he'll come under the rain, singing and playing the guitar as he promised to do.
It's the third day of the Lunar New Year. You're in Vinh Long watching the rain and feeling cold. You know something is going wrong and the impacts of climate change are coming to realize themselves.
The water keeps falling from the sky and it means more work for your mother and uncle. Your mother, probably in downtown Saigon at the moment, must find it difficult to find her way back to District Seven because you know it's also raining and creating a tiny sea in the city. Your uncle, with his daughter on his right hips, is perhaps figuring out how to stop the sewer, carrying with it lots of trash and brown water, from leaking.
In front of you are two kids, one in blue and one in orange, who are making noise and preventing the rain from shouting louder than them. You want to get rid of them because they, after playing so hard, smell bad. You don't know when they'll stop, so you start whining secretly.
The rain keeps coming in and the sky gets darker. You're asked to turn on the light but don't know where is the right plug, because there are eighteen of them in front of you.
You look out to the window and you smile, knowing the motors and other engines inside that motorbike are having a great shower, thanks to the rain.

